G-574KJZ6MWB
0976434775
CT2C, Khu ĐTM Nghĩa Đô, 106 Hoàng Quốc Việt

Bé ngả chiều nào-lớn ngả chiều đó

𝐵𝑒́ 𝑛𝑔𝑎̉ 𝑐ℎ𝑖𝑒̂̀𝑢 𝑛𝑎̀𝑜-𝑙𝑜̛́𝑛 𝑛𝑔𝑎̉ 𝑐ℎ𝑖𝑒̂̀𝑢 đ𝑜́,

[Nhâm nhi ly cafe, nghe nhạc không lời, viết về tình cha con]

Tôi từng đọc được rằng: "thế mạnh của chúng ta, đôi khi nằm trong chính những điểm yếu". Tôi là người được sinh ra và lớn lên ở miền quê mà người dân gần như chẳng quan tâm gì tới học tập của con, và 90% bố mẹ để con ở nhà đi làm xa thường xuyên từ khi con tầm 1 tuổi.

Chúng tôi đã không được gần bố mẹ thường xuyên, lại sống trong môi trường học tập không được tốt. Bởi đó, gần như tụi trẻ quê tôi thời đó thích thì học, không thích thì nghỉ, mà học sinh, mấy đứa muốn học, chỉ muốn chơi và nghỉ học. Vì vậy, chúng tôi cứ đúp lên, đúp xuống, rồi nghỉ học, những đứa còn đi học tới cấp 3, người dân làng mặc định đứa đó là học giỏi, chịu khó học. Còn ở trường lớp, thường tụi tôi chẳng có tên tuổi gì.

Nhìn lại tuổi học trò, gia đình và môi trường học tập làng quê tôi, nhìn lại hành trình tôi đã đi qua, không thể kể hết những gian nan, thử thách, những khó khăn và những năm tháng vật lộn của chàng trai vùng quê nghèo, học tập thấp chiến đấu với cuộc sống nơi Thủ đô, nơi có quá nhiều người tài giỏi, có điều kiện và địa vị xã hội.

Thử thách càng lớn hơn đối với tôi, khi tôi có câu con trai đầu lòng. Lúc đó, công việc của tôi làm hướng dẫn viên nội địa và quốc tế, làm MC sự kiện, công việc của tôi thường xuyên xa gia đình, dẫn khách đi khắp đó đây Việt Nam và các quốc gia trong khu vực, nên xa gia đình 5-7 ngày là chuyện bình thường. Đã có rất nhiều đêm khi ở Singapo, Thái Lan, Hàn Quốc, Nhật Bản tôi suy nghĩ về việc không có nhiều thời gian bên con?

Đã thế, khi tới các quốc gia, tìm hiểu về nền giáo dục các nước, tôi càng hiểu sâu sắc hơn câu chuyện giáo dục, sự nghiệp giáo dục đối với mỗi đứa trẻ quan trọng như thế nào. Tôi hiểu rõ hơn đối với trẻ thơ: "bé ngả chiều nào, lớn ngả chiều đó", tôi hiểu rõ hơn tầm quan trọng của gia đình nói chung và người cha nói riêng đối với việc phát triển và trưởng thành của mỗi đứa trẻ. Chính điều này, làm cho những suy nghĩ về việc dành thời gian với con là vô cùng quan trọng.

Tôi vốn không được học tập bài bản, như tôi đã chia sẻ, tôi học tới 3 năm lớp 1, 2 năm lớp 5, học xong cấp 3, lang thang vài năm mới về làm sinh viên, sinh viên nhiều tuổi nhất của lớp và của trường. Biết được sự thiếu hụt về kiến thức, kỹ năng của bản thân, nên tôi liên tục cố gắng học tập, chủ yếu là tự học nhiều, để bù đắp những ngày học tập "củ chuối" của tuổi thơ.

Thời gian đi qua, tôi cũng kín múc cho mình những kiến thức, kỹ năng để có thể hòa nhập với cộng đồng, sống được nơi Thủ Đô. Đặc biệt, đặc thù công việc, cho tôi được tiếp xúc, phục vụ, nói chuyện với rất nhiều tầng lớp trong xã hội. Công việc những năm đầu của tôi đi khắp đó đây Việt Nam. Những năm sau, tôi bắt đầu lang thang các quốc gia khu vực Đông Nam Á. Mỗi khi chuẩn bị lên đường đến Quốc gia mới, tôi say mê tìm hiểu kiến thực về Quốc gia đó. Đặc biệt, tìm hiểu về nền giáo dục của Quốc gia đó.

Cách đây 4 năm, trong 1 đêm tại Nhật Bản, tôi đi dẫn khách trong hành trình 5 ngày tới Nhật Bản. Tôi nhớ gia đình, tôi suy nghĩ về trách nhiệm của người cha, và tôi đã lựa chọn đi nốt chuyến này về, sẽ không đi xa nữa, sẽ dần chấm dứt công việc làm hướng dẫn viên. Mặc dù, lúc đó công việc của tôi rất thuận lợi và kiếm được tiền (Kiếm được đối với công việc của tôi lức đó).

Tôi trở về và chọn những chuyến đi nửa ngày, 1 ngày là chính, để có thời gian với gia đình, với con. Có thể chưa chỉ bảo gì nhiều cho con, nhưng có thời gian với con, chơi cùng con cũng đã là niềm vui, hạnh phúc đối với tôi.

Đặc thù làm sự kiện, thế mạnh của tôi là "kết nối-tự tin trên sân khấu". Vì vậy, sự kiện nào phù hợp, tôi đều cho Thiên Ân đi cùng. Con còn nhỏ, nhưng đã đi rất nhiều sự kiện lớn bé khác nhau, có những sự kiện vài ngày. Con là cậu bé duy nhất hòa vào sự kiện vào ngàn người. Tôi cố gắng để con quen với việc nói chuyện với người lạ, con hòa mình vào những sự kiện.

Hai năm gần đây, khi con đã vào lớp 1, tôi cũng cố gắng sắp xếp sự kiện nào phù hợp có thể cho con tham gia. Và có thể, tôi sẽ tạo cơ hội cho con được nói điều gì đó trên sân khấu, trước chỗ đông người, như hình ảnh con đang cầm Micro nói trước 40 chủ doanh nghiệp. Tôi tin chắc, khi con có cơ hội để tham dự nhiều sự kiện, con có cơ hội được thực hành điều này khi con nhỏ, chắc chắc con sẽ tự tin để giao tiếp, thuyết trình, và tự tin để nói lên suy nghĩ và quan điểm cá nhân của mình trước lớp, và các tổ chức con tham gia sau này.

Tôi làm điều này, cũng chỉ mong góp một phần nhỏ vào hành trình khôn lớn và phát triển của con. Điều quan trọng, đó là trách nhiệm của bậc làm cha mẹ, và tình cảm gia đình. Có hàng trăm điều cuộc sống cần, và phải có kỹ năng đó, nhưng trường học không chỉ dậy cho con của chúng ta, chúng ta có thể mạnh gì, thấy điều gì là quan trọng mà con cần phải có để sống và làm việc tốt sau này. Bậc làm cha mẹ, chúng ta cùng giúp con của mình. Bởi vì, không thầy cô giáo nào yêu thương con chúng ta hơn bố mẹ, và không môi trường nào có thể thay thế được mội trường gia đình. Gia đình, vượt trên cả kiến thức, kỹ năng đó mà tình yêu thương, nơi vun đắp, chỉ dậy cho mỗi người biết yêu thương nhau.

Tôi tâm đắc lời chia sẻ: Nếu chúng ta chỉ dạy cho con kiến thức, chúng ta sẽ có những NÔ TÀI, nếu chúng ta dạy cho con phát triển trí tuệ chúng ta sẽ có những NHÂN TÀI, còn nếu chúng ta dạy cho con phát triển cả kiến thức, trí tuệ, con tim chúng ta sẽ có những THIÊN TÀI.

Trần Văn Tưởng

Bình luận

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

KHÁCH HÀNG NÓI VỀ TÔI

Cảm nhận của học viên Mỹ Hạnh

Cảm nhận của học viên Trần Lương

Cám nhận của học viên Tuấn Tùng

Cảm nhận của học viên Phương Minh

G

0976434775
Nhắn tin!